Gỗ

Gỗ

Tin Tức

Đối với gỗ hương nói ra thì sẽ có rất nhiều người biết nhưng rất ít người biết cụ thể được tính chất gỗ hương ra sau và đặc điểm nhận biết như thế nào
Sau đây là bài hướng dẫn các bạn nhận biết gỗ Hương.

- Gỗ Hương ( Giáng hương ) có màu vàng đỏ, có hương thơm nhẹ.
Cách phân biệt, gỗ hương ngâm vào nước, nước sẽ có mầu xanh.
Hương có dầu, để lâu xuống mầu thành xám.
Lá cây gỗ hương mọc cách dài 15-25cm mang 7-11 lá chét.
- Hoa không đều, đài hình chuông có 5 răng. Tràng hoa màu vàng nhạt, cánh tràng có cuống dài, phủ nhiều lông.
- Quả tròn dẹt đường kính 5-8cm, đầu nhụy cong về phía cuống quả.
- Gỗ hương có nhiều tên gọi khác nhau dựa vào tính chất của vùng miền như : hương đá, hương nghệ, hương vàng, hương xoan, hương vườn, hương đỏ, hương vàng ....
- Gỗ hương cứng cáp chắc và nặng, nhìn bề mặt thì tom gỗ rất nhỏ vân lượn sóng và xoáy có chiều sâu, khi ngửi có mùi thơm thoang thoảng.
Cây Gỗ Hương là cây gỗ lớn, cao 30-35m, đường kính có thể tới 100cm. Vết vỏ đẽo vàng nhạt khá dày, rớm nhựa hơi đỏ.
- Cây Gỗ Hương là loại gỗ quý , có mùi thơm.
Gỗ hương đỏ có nguồn gốc từ cây gỗ hương Nam Phi. Có tên tiếng anh là Dousie Wood hay Afzelia.
- Gỗ Hương này có thớ gỗ kết cấu chặt chẽ và bề mặt khá láng mịn.
- Loại gỗ này khác với gỗ hương Lào hay Việt Nam là không có mùi thơm.
- Gỗ được nhập về Việt Nam có nguồn gốc từ Châu Âu và Nam Phi.
Gỗ hương huyết thực chất là gỗ giáng hương.
- Trong giáng hương thì được phân thành gỗ hương huyết và gỗ hương thông.
- Gỗ hương huyết có đỏ sẫm như gỗ trắc. Thớ gỗ mịn và vân gỗ đẹp.
- Gỗ giáng hương có kết cấu bền chắc nên độ ổn định cao.
 -Gỗ hương huyết được ưu chuộng trong trang trí nội thất
- Gỗ có giá trên thị trường cao hơn gỗ hương đỏ và gỗ hương thông.
Vừa mới bắt đầu cuộc họp tiếp dân để bàn chuyện bán cây sưa đỏ 200 tuổi ở xã Hà Mãn (huyện Thuận Thành, Bắc Ninh) đã biến thành màn ẩu đả đến đổ máu.
Cây sưa hơn 200 tuổi ở Bắc Ninh đang được người dân rao bán với giá 50 tỷ đồng. Số tiền thu được sẽ dành để trùng tu đình làng.
Đình Đông Cốc nằm ở xã Hà Mãn, huyện Thuận Thành, Bắc Ninh thờ Phật Pháp Vũ, một trong Tứ Pháp linh thiêng khởi nguồn trung tâm Phật giáo Thuận Thành, Bắc Ninh. Nhờ những giá trị lịch sử, văn hóa, và những cổ vật còn lưu giữ, năm 1992 ngôi đình đã được công nhận là Di tích Lịch sử – Văn hóa cấp quốc gia. Trong khuôn viên ngôi đình có 3 cây sưa niên đại khoảng 50 tuổi, 200 tuổi và 400 tuổi. Vào năm 2007, ngôi đình được trùng tu lại khá khang trang. Theo Ban quản lý di tích, nguồn kinh phí để sửa chữa lúc đó có được từ việc bán cây sưa 50 năm.
Cây sưa đỏ 200 tuổi ở xã Hà Mãn có người hỏi mua với giá 49 tỷ
Hiện tại, Ban quản lý di tích đình Đồng Cốc đang rao bán một cây sưa khác có niên đại hơn 200 năm với giá 50 tỷ đồng. Việc rao bán cây sưa 200 tuổi nằm trong di tích Đình Đồng Cốc được sự thống nhất giữa Hội Người cao tuổi, chính quyền địa phương và có sự đồng thuận của hầu hết người dân trong xã. Nhiều người cao tuổi trong làng xem việc cây sưa cổ thụ có giá trị là việc “lộc trời” ban cho làng và họ có quyền bán để lấy tiền tu sửa đình làng và nâng cấp cơ sở hạ tầng tại địa phương.
Theo lời ông Nguyễn Văn Dong, Ban quản lý Đình Đông Cốc thì “cây sưa 200 tuổi mà dân làng muốn bán vốn trước đây nằm trên đất của một hộ dân và nằm ngoài khuôn viên, quần thể kiến trúc ngôi đình. Về sau người dân hiến đất để mở rộng đình nên cây sưa này nằm vào bên trong khuôn viên di tích. Từ khi rao bán đã có người trả giá, nhưng trả giá cao nhất đến thời điểm này là khoảng 47-48 tỷ đồng…”. Hiện UBND xã Hà Mãn vẫn loay hoay trong việc mua bán.
Trao đổi với phóng viên, ông Nguyễn Văn Hiến, Chủ tịch UBND xã, cho biết: “Xã đã báo cáo lên huyện theo nguyện vọng của nhân dân để xin chủ trương. Bên cạnh đó, chính quyền địa phương sẽ có biện pháp để bảo vệ cây sưa và giải thích để người dân thuận lòng chờ đợi quyết định cuối cùng của các ban ngành hữu quan”.
Đại diện Chi cục kiểm lâm tỉnh, ông  Lê Văn Minh, Chi cục trưởng cho biết việc 2 cây sưa nằm trong khuôn viên đình làng và là tài sản tập thể do nhân dân trồng và được ngành văn hóa cho phép thì nhân dân có quyền bán.
Cây sưa 400 trăm tuổi tỏa bóng mát trước sân Đình.
Những năm gần đây, cơn sốt gỗ sưa nóng đến mức nhiều gia đình còn tháo dỡ cả bàn thờ, hoành phi, câu đối làm bằng gỗ sưa để đem bán. Nhiều luồng tin cho rằng các đại gia Trung Quốc dùng gỗ sưa để ướp xác sau khi tạ thế, còn giới mafia thì gom gỗ sưa nghiền thành bột, cô đặc,  trộn với ma túy theo một tỷ lệ nhất định để kiếm lời…
Trong 2 cuốn sách “Bác vật yếu lâm” và “Bản mục thập di”, gỗ sưa của người Giao chỉ gọi là hoàng hoa lê, là loại gỗ tốt nhất. Gỗ đỏ mà tinh tế, sắc đỏ tím, hương dịu nhẹ, vân gỗ như mặt quỷ. Loại gỗ này thường được làm bàn ghế, giường tủ, đồ dùng hàng ngày của vua chúa và những gia đình quyền quý. Làm đồ gia dụng, các thợ mộc phải bết tận dụng sắc đỏ tía quyền quý và vân gỗ kỳ lạ của nó. Thời đó ngoài vàng bạc, châu báu thì vùng đất Giao chỉ thường phải cống nạp loại gỗ hoàng hoa lê, Chiêm Thành, Chân lạp cũng thường xuyên phải cống nạp cho triều đình loại gỗ này. Còn trong cuốn “Trung dược đại từ điển”, gỗ sưa có tác dụng cầm máu, giảm đau, chống cao huyết áp, bệnh đường ruột. Cuốn Bản thảo cương mục thị liệt kê tác dụng của gỗ sưa: nhuận khí, không độc, có thể cầm máu, chữa bệnh tim…
Theo thạc sĩ Từ Vũ, một nhà nghiên cứu Trung Quốc, gỗ sưa thực sự quý hiếm là gỗ sưa Hải Nam của Trung Quốc. Gỗ sưa Hải Nam có giá trị gấp nhiều lần gỗ sưa Việt Nam. Gỗ sưa Việt Nam không có hương thơm nhưng lại có vân giống hệt gỗ sưa Hải Nam. Người Trung Quốc thu mua gỗ sưa Việt Nam để làm giả gỗ sưa Hải Nam, thậm chí họ làm giả đồ gia dụng của vua chúa ngày xưa để kiếm lời bạc tỷ. Loại gỗ sưa đỏ Hải Nam đã bị khai thác cạn kiệt, chính vì vậy thương lái Trung Quốc mới ồ ạt chuyển qua thu mua gỗ sưa Việt Nam tạo nên cơn sốt giả. Sau thời gian thị trường Trung Quốc náo loạn bởi các sản phẩm gỗ sưa, giờ họ nhận ra rằng các sản phẩm có mặt ở Trung Quốc đều đến từ Việt Nam chứ không phải đến từ Hải Nam. Chính vì vậy cơn sốt đã lắng xuống, giá gỗ sưa giờ đã giảm nhiều so với đỉnh điểm năm 2007 …
Hình ảnh ẩu đả trong buổi họp đấu giá cây sưa
Trong danh mục thực vật, động vật rừng nguy cấp, quý hiếm được Chính phủ ban hành kèm theo Nghị định 32NP-CP ngày 3062006 thì cây sưa hay còn gọi là Huê mộc vàng, trắc thối có tên khoa học là Dalbergia tonkinesis thuộc nhóm 1A, nhóm thực vật có giá trị đặc biệt về kinh tế, khoa học và môi trường, số lượng còn ít trong tự nhiên hoặc có nguy cơ tuyệt chủng, nghiêm cấm sử dụng vì mục đích thương mại.

Xem clip ẩu đả dẫn đến đổ máu trong buổi họp đấu giá cây sửa 50 tỉ:


Trong đêm mưa, kẻ gian cưa đổ một cây sưa ngay trước cổng trường Đại học Kiến trúc Hà Nội (đường Nguyễn Trãi, thuộc phường Văn Quán, quận Hà Đông, Hà Nội).
Cây sưa bị đốn hạ trước cổng ĐH Kiến trúc.
Sáng nay (7/6), giao thông tại khu vực đường Nguyễn Trãi (đoạn trước cổng ĐH Kiến trúc Hà Nội) bị ùn ứ do một cây sưa bị cưa đổ, nằm chiếm nửa lòng đường.
Tại hiện trường, gốc sưa có đường kính khoảng 35cm, phần lõi đỏ đường kính khoảng 20cm, phần thân chính dài chừng 3,5m. Ngay sát gốc sưa, kẻ gian bỏ lại một cưa sắt (dạng cưa tay tự chế) dài khoảng 1m.

Theo nhiều người dân ở khu vực này, rất có thể kẻ gian đã dùng cưa máy để đốn hạ cây sưa lúc mưa
đêm qua. Sau đó, chúng định dùng cưa tay để cưa lõi, tuy nhiên, thấy bị động nên chúng bỏ chạy.


Vụ việc đang được cơ quan chức năng tiếp tục điều tra, xử lý.



Một năm sau vụ ba cây sưa ở hung Trí bị chặt trộm, nhóm lâm tặc khác trong vùng lại đốn hạ cây sưa cổ thụ trị giá hơn chục tỉ đồng ngay trong rừng Phong Nha – Kẻ Bàng (Quảng Bình).
Một nhóm lâm tặc ngồi nghỉ ngơi, đợi người vào đón ngay trên đường gần động Thiên Đường.
Lãnh đạo các xã thuộc vùng đệm Vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng đều xác nhận có thông tin trong nhân dân cho rằng, nhóm ba lâm tặc đã triệt hạ và vận chuyển ra khỏi cửa rừng thành công một cây sưa cổ thụ ở khu vực Đại Cáo, thuộc Vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng.
Ba lâm tặc này được xác định là hai cha con ông Nguyễn Văn Ng (40 tuổi) ở thôn Trằm Mé, xã Sơn Trạch, huyện Bố Trạch và người còn lại ở làng Hạ Vàng xã Hưng Trạch.
Nhóm người này là những lâm tặc chuyên nghiệp, chuyên đi đặt bẫy thú và tìm sưa ở trong rừng Phong Nha – Kẻ Bàng. Họ đã tìm thấy một cây sưa có đường kính trên 30cm ở vùng Đại Cáo, cách động Thiên Đường về phía Tây chừng 3 giờ đi bộ.
Cây sưa này ngay sau đó bị đốn hạ và được bán ngay trong rừng cho các đầu nậu ở Đồng Hới.
Thông tin về giá bán của cây sưa này không được tiết lộ, tuy nhiên các đầu nậu trong vùng cho biết, họ đã được những lâm tặc này chào bán với giá 15 tỉ đồng, nhưng các đầu nậu ở TP. Đồng Hới đã mua được lô hàng nói trên.

Liên quan ba cây sưa bị lâm tặc chặt hạ tại hung Trí, ngày 23-12 Vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng, sau nhiều tháng điều tra, tổ công tác của vườn do ông Hoàng Hải Vân (PGĐ) đã có kết luận bước đầu về nghi vấn một số người cấu kết với lâm tặc.
Lực lượng chức năng chỉ bắt giữ được rất ít so với lượng gỗ sưa lâm tặc đốn hạ

Theo kết luận này, đã xác định ông Nguyễn Hữu Trí, Hạt phó Kiểm lâm Phong Nha chỉ đạo một nhóm gồm 7 nhân viên dưới quyền gùi một phách gỗ sưa nặng chừng 70 kg ra khỏi hung Trí.

Tổ công tác kiến nghị lên cấp trên chuyển toàn bộ hồ sơ sang Công an để điều tra.

Một cây sưa ở rừng quốc gia Cúc Phương (huyện Nho Quan, Ninh Bình) được bán với giá 600 triệu đồng. Nhưng người bán cây sưa này không ai khác chính là kiểm lâm.
Để làm rõ vụ việc trên, PV đã trực tiếp về địa phương để tìm hiểu. Tại vị trí cây sưa bị đào bán ở Vườn quốc gia Cúc Phương, một số nhân viên viên ở đây cho biết, cây sưa này được lực lượng kiểm lâm bán với giá 600 triệu đồng, còn họ bán có chia phần làm tư lợi hay không thì không rõ.
Cây sưa bị bán ở trước trạm kiểm lâm số 9, khoảng hơn 10 năm tuổi, nằm đúng trên con đường được mở theo dự án của tỉnh nhằm tăng cường phát triển du lịch nên bị liệt vào diện giải tỏa.
Hạt kiểm lâm Nho Quan đã bán với giá với 600 triệu cho nhà hàng Vinh Phượng. Tuy nhiên, khi nhà hàng Vinh Phượng đặt cọc 20 triệu đồng để mua sưa, trong nội bộ Hạt kiểm lâm không thống nhất bán, người bảo mang đi trồng nơi khác, người kêu bán. Cuối cùng, Hạt kiểm lâm vẫn ra quyết định bán cây sưa đó.
Vị trí cây sưa bị đào bán với giá 600 triệu đồng
Nhưng sau đó, UBND xã Cúc Phương, huyện Nho Quan, Ninh Bình không đồng ý cho bán và yêu cầu việc bán cây sưa này phải ngừng lại. Thấy vậy, nhà hàng Vinh Phượng cho khoảng 10 người bợm trợn dựng lều xung quanh cây sưa gần một tuần trời để canh. Những người canh ở cây sưa này còn ngang nhiên nói rằng, không bán thì vẫn cho máy múc đi vì Hạt kiểm lâm đã nhận tiền đặt cọc 20 triệu đồng.
Trước tình hình đó Hạt kiểm lâm buộc lòng phải bán cho nhà hàng theo đúng như thỏa thuận từ trước với giá 600 triệu đồng. Ngay lập tức cây sưa được múc cả gốc lên ô tô và chở đi. Sau đó cây sưa này còn qua tay rất nhiều chủ và số tiền không dừng lại ở con số 600 triệu đồng.
Ông Bùi Văn Quỳnh – Trưởng công an xã Cúc Phương cho biết: “Hạt kiểm lâm cho bán đấu giá cây sưa đó vào khoảng đầu tháng 6/2012. Có rất nhiều người tham dự phiên bán đấu giá nhưng nhà hàng Vinh Phượng lại giành thắng cuộc. Tuy nhiên, nhà hàng Vinh Phượng chỉ làm khâu trung gian”.
Ông Đinh Thúc Chiến trao đổi với PV Kiến thức
Trao đổi với PV, ông Đinh Thúc Chiến – Chủ tỉnh UBND xã Cúc Phương cho biết: “Tôi có biết việc cây sưa ở trạm số 9 Hạt kiểm lâm nằm trong diện giải phóng mặt bằng. Nhưng việc mua bán, chia chác như thế nào thì bản thân tôi không hề hay biết. Trước khi bán, Hat kiểm lâm cũng đã gửi xã bản thông báo về việc thanh lý một số cây dọc hai bên đường nằm trong diện giải tỏa, không nói rõ có cây gỗ sưa. Chính vì vậy hạt kiểm lâm cho bán cây sưa với giá 600 triệu đồng, bản thân tôi cũng chỉ nghe nói”.
“UBND xã chỉ mang tính chất quản lý tổng thể, còn các cây trong rừng lại do chính kiểm lâm trực tiếp quản lý. Kiểm lâm không thông báo rõ việc về cây sưa, tất nhiên xã không hề hay biết”, ông Chiến cho biết thêm.
Ông Trương Quang Bích: Cây sưa trước sân của trạm kiểm lâm số 9 nên coi như của hộ gia đình

Trao đổi với PV, ông Trương Quang Bích – Giám đốc VQG Cúc Phương cho biết: “Cây gỗ sưa này nằm trong phần đất giải phóng mặt bằng để làm đường nên anh em ở trạm kiểm lâm số 9 đã làm đơn gửi UBND xã và hạt kiểm lâm Nho Quan xin phép được bán. Hat kiểm lâm cũng đã gửi xã bản thông báo về việc thanh lý một số cây dọc hai bên đường nằm trong diện giải tỏa, không nói rõ có cây gỗ sưa”.
Khi được hỏi ai là người ký quyết định cho bán cây sưa, ông Bích nói: “Do anh em trạm tự tổ chức bán, chứ bản thân tôi không ký quyết định và cũng chỉ nghe cấp dưới báo lại bằng miệng”.
Kiểm lâm không mang cây sưa trồng vào khu vực riêng trong Vườn quốc gia Cúc Phương mà đem đi bán.

Về việc vì sao không mang cây sưa đi trồng ở vị trí khác, ông Bích phân trần: “Vì cây sưa này nằm ở trước sân của trạm kiểm lâm số 9 nên coi như của hộ gia đình. Đồng thời cây sưa này lại do chính anh em trạm số 9 trồng”.
Tuy nhiên ông Bích cũng không biết cụ thể ai trồng cây sưa và cho rằng: “Tìm được người trồng thì rất khó bởi nhiều năm qua anh em ở trạm có người đã nghỉ hưu, hoặc luân chuyển công tác”.
Hỏi về số tiền 600 triệu từ việc bán cây sưa đã được đơn vị nào sử dụng, ông Bích cho hay: “Vì không tìm được đích thân người hay nhóm đã trồng nên dùng vào quỹ công đoàn”.